Lạc NÚI (P1)

truyen-ngan-lac-nui-1

Phần 1: Bạn Của Đi Lạc Là Những Ngôi Nhà Hoang

Núi rừng trùng trùng điệp điệp, địa hình bằng phẳng có, dốc thoải, dốc dựng đứng có. Những bông hoa dại xuất hiện bất ngờ, điểm tô trên nền xanh mướt mát sau những giọt sương mai từ đêm qua, mong chờ bình minh tới. Những đám mây ì ạch, lười biếng là cà bên sườn núi tạo nên một nét đẹp nên thơ. Đôi ba chú chim chao lượn điên cuồng vũ điệu chào ngày mới. Sự yên bình, không khí trong lành của ngày mới trên đỉnh núi làm ta sung sướng xuýt xoa sau những ngày quanh quẩn ở phố xá ồn ào, chật chội và ô nhiễm.

Những tâm hồn loang lỗ, đôi ba câu chuyện rời rạc, đem hai con người mới ngày nào còn lạ lẫm hiểu nhau hơn. Tuổi trẻ phong trần, phiêu lưu của chúng ta: đang phơi mình dưới ánh bình minh, hít thở chung một bầu không khí, cẩn trọng trước núi rừng hiểm trở và hùng vĩ; thổn thức trước mẹ thiên nhiên xinh đẹp, khoan dung và hào sảng. Rồi cùng cười sảng khoái khi phát hiện chú chó nhỏ nhà ai theo chân ta từ rất lâu, kẻ dò la thức ăn đi đường của hai vị khách lạ…

Chúng ta thật sự sợ hãi khi đối mặt với hiểm nguy, ngày đã qua và bóng tối bao phủ đánh lạc hướng đi. Giữa không gian yên ắng, tiếng chó núi tru tréo, vài tia sáng yếu ớt cuối con đường cụt, sau hè căn nhà bỏ hoang thu hút sự chú ý.

Hai kẻ khờ khạo, thiếu kinh nghiệm đi lạc trong rừng. Ta bỗng trào dưng thứ cảm xúc tội lỗi, vô dụng, bất lực, sợ, mệt và đói. Tội lỗi bởi ta là kẻ đề xuất ý tưởng leo núi trong một ngày đẹp trời cho một bạn từ phương xa. Ngọn núi Batulao hiền lành, ta đã hai lần leo. Sự quen thuộc làm ta tự tin, giờ ta là người bản địa.

Leo núi Batulao – Philippines 9.2019

Ta nên đi tiếp hay dừng lại? Chờ sáng mai hay quanh quẩn tìm hướng xuống núi. Nhiều rủi ro tiềm ẩn, rừng núi linh thiêng, cất giấu vô vàn điều bí mật. Việc suy nghĩ về những hiểm nguy đang rình rập chỉ làm hoảng sợ nhau, thế nên chúng ta chỉ lặng im hoà vào sự tĩnh mịch của núi rừng, trở thành những vị khách không mời, biết điều và lịch sự.

“Chúng tôi vô tình lạc qua vào lúc này và sẽ không làm phiền đến không gian riêng tư của mẹ núi rừng lâu”.

Sự tập trung cao độ tìm cách thoát ra khỏi hoàn cảnh hiện tại là cần thiết. Mọi chuyện sẽ ổn sớm thôi…!

Từ bụi cây dại cao ngang đầu gối, rồi cao quá chiều cao khiêm tốn, cào cứa tất cả chỗ nào chưa che chắn, không thương tiếc. Cây cỏ dây leo vắt dọc ngang nào cỏ gai, cỏ dại, làm chậm, ngăn bước chân của người mở đường bất đắc dĩ.

Hai kẻ mở đường ngập ngừng, dò xét, suy tính. Một cái hố hay sườn đồi rất có thể được ẩn mình kheo léo dưới bụi cỏ cao ngất. Chưa kể đến rắn rết, những chủ nhân khó tính chốn hoang vu này.

Bạn đồng hành

Hơn khi nào hết, ta cảm nhận rõ rệt sự kết nối với bạn, hồi hộp khi thấy bạn bị trói chân lại bởi những người bạn mới bất hảo, thách thức. Rồi bạn chỉ cần trượt chân nhẹ, đủ làm tim ta thót nhảy dựng, ta bắt gặp ánh mắt sợ hãi của nhau, ta chùng bước, có điều gì đó không lành, cảnh báo ta nên quay lại điểm xuất phát gần nhất, bình tâm và bắt đầu suy nghĩ…

Quá nhiều thứ khiến ta xao nhãng, phân tâm: sự lo lắng, trời tối, con đường mòn biến mất, không có sự chuẩn bị cho tình huống éo le, điện thoại gần hết pin. “Ta chỉ thấy ta anh hùng đầu đội trời, chân đạp đất, khi chưa ở trong những tình huống nguy hiểm thực sự.”

Căn nhà hoang xuất hiện lần thứ 3 , lần đầu là nơi ta bị mất hút con đường, lần thứ 2 sau khi ta điên loạn tìm lối thoát, mở đường trong vô vọng, lần này khi cố tìm lối đi lần đầu tiên dẫn vào thì chúng ta dừng lại đây. Chúng ta thấy công cuốc bộ nữa giờ đồng hồ coi như đổ biển. Theo lẽ ra nó phải rất gần đây mới đúng. Tại sau chúng ta đi vào đi ra 2-3 lần rồi vẫn chưa đến.

Hai Kẻ Lữ Hành Đã Thấm Mệt

Chúng ta nên làm gì lúc này đây?

Ta bắt đầu nhớ lại những vật thể gợi nhớ của những lối mòn đã qua. Chúng ta trở nên sáng dạ hơn bình thường. Phân tích chi tiết mỗi khi gặp những ngã ba đường, thậm chí còn để lại những dấu hiệu, để không tiếp tục những ngõ cụt cũ, vô ích. Não bộ lúc này tập trung cao độ, chúng thậm chí không có thời gian sợ hãi, ít nhất là không phải lúc này.

Sau nhiều lần thử, thất bại, thử lại, thất bại liên tiếp, thử những ngã rẻ mới, mà trước đó ta không nghĩ xác xuất xảy ra cao. Thật bất ngờ! Con đường mờ nhạt, khuất sau bụi cỏ rậm lại là lối ra. Nếu không chắc chắn những lần thử trước đều sai, chúng ta sẽ không ngờ đến mình cần men theo lối này và cũng sẽ không quan sát thật kĩ vì lo lắng mình đã lỡ bỏ qua chi tiết quan trọng nào.

Đã thấy chút ánh sáng- tính hiệu tích cực sau gần 1 tiếng quần quật, mò mẫm trong vô định có ý thức. Lối chúng tôi đang bước loạng choạng, càng lúc càng khẳng định, đây là lối mòn nhiều người đi lại, bằng chứng là chúng rộng hơn, cỏ dưới chân dặt ra nề nếp 2 lối, phần giữa thì hiếm có cộng cỏ nào có thể lú lên do bàn chân những kẻ leo núi.

Ấy thế, niềm vui phát hiện mới chưa kịp trào dưng bỗng khựng lại: Lối này có thực sự dẫn xuống núi? Nếu trong trường hợp không dẫn xuống chân núi thì sao? Có nguy hiểm nào phía trước đang chờ chúng ta. Theo bạn đồng hành, việc tìm người bản địa giúp đỡ là cần thiết. Trước khi mất hút ở bụi rậm mà vừa thoát ra, chúng ta đã đi qua một số nhà của người bản địa sinh sống trên núi. Điều khả thi lúc này, là làm sao tìm ra những ngôi nhà đó. Đây là con đường an toàn và chắc chắn nhất mà chúng ta có thể tưởng tượng ra.

Đang loay hoay, bỗng ta phát hiện đường dây điện chính dẫn lên núi, những gia đình kia, phần trăm cao sẽ nằm trên cung đường dây điện đi qua. Ta bày tỏ quan điểm với bạn đồng hành và nhận được sự hưởng ứng đồng thuận.

Tiếng chó nhà ai thi thoảng lại kêu rú, phải chăng chúng biết hai kẻ lữ hành tội nghiệp, đang mắc kẹt đâu đó, chúng sủa mang theo dấu hiệu về sự an toàn phía trước.

Chúng ta men theo đường dây điện, đi về hướng tiếng chó sủa. Khoảng cách xa hơn sự hình dung, vì chính chúng ta là 2 người đi vào từ những ngôi nhà đó đến bụi rậm. Lý trí lúc này thắng cảm giác. Cảm giác chịu thêm tác động của các yếu tố chủ quan khác, như trời tối, điểm xuất phát có thể khác nhau. Nhưng sau phép thử nhiều lần, chúng ta đang tin tưởng lối đi khả quan. Trong trường hợp, không phải là hướng dẫn đến nhà bản địa, có khi ta lại xuống núi. Tuy nhiên, ta đang ngược lên, đi về phía đỉnh núi không phải đang xuống dốc. Mọi lập luận dựa trên thực tế, làm ta thêm phần vững tin.

Trái tim có những lý lẻ riêng mà lý trí không thể nào hiểu nổi. Theo đuổi điều trái tim mách bảo, đó chính là hướng về thứ ánh sáng đúng đắn. Nhưng tuỳ trường hợp, trong hoàn cảnh này lý trí đã đứng lên, cho thấy thế mạnh không thể chối bỏ của mình.

Trời càng lúc càng đen như mực, ánh sáng duy nhất là bầu trời đêm. Bây giờ đã 7:30 tối.

— Phần 2 – Nga đang viết 😉

Love is the way

Câu nói hay của ngày 🙂

nga_yolo

Cảm ơn mọi người đã ghé thăm trang blog của Nga, mình đến từ Đồng Nai và đang sống tại Manila.

Blog chủ yếu chia sẽ kinh nghiệm khi du lịch, tự học kĩ năng sống. Hướng tới lối sống lành mạnh, để cuộc sống trở nên ý nghĩa, hạnh phúc và khoẻ mạnh hơn.
Hy vọng bạn sẽ nhận được thông tin hữu ích cho bản thân ;)

Bài Viết Liên Quan

5 Comments

  1. Làm mình hồi hộp ngóng phần 2 🙂

    1. Nhờ bạn mà mình có động lực viết phần 2 😀

  2. Nice hike. Thanks for visiting the Philippines

    1. I love the country very much, so many things have not discovered 😉

Leave a Reply

Your email address will not be published.