Tình bạn 6 tiếng

quen nhieu ban moi



Charlie vẫy tay chào bạn cậu ấy khi con tàu khởi hành từ cảng Jesselton Point, Kota Kinabalu đến Labuan (thuộc Malaysian Borneo). Một anh chàng ngoại quốc dáng người cao, gầy gầy, khuôn mặt ngồ ngộ và hơi tăng động.

Bến cảng Labuan
Bến cảng Labuan, Malaysia

Cô gái, 11 giờ trưa đang hớn hở tìm đường qua Brunei từ Kota Kinabalu. Thật không may, khi đến nơi chuyến tàu sớm 8h đã khởi hành và đó là chuyến tàu duy nhất có thể đến cảng Muara, Brunei trong ngày. Người bán vé phán rằng hoặc cô phải chờ đến ngày mai hoặc cô có thể đến Laburan, một hòn đảo nhỏ thuộc Malaysia nằm giữa Kota Kinabalu và Brunei và chờ chuyến tàu ngày hôm sau để đến Brunei. Với tinh thần háo hức, cô gái không thể ở lại đây thêm một ngày nào hơn, cô sẽ dò hỏi coi có gì thăm thú ở Labuan không? Ít nhất là như vậy.

Bến cảng Labuan
Tàu 3 tiếng từ Kota Kinabalu đến Labuan (đi thêm 1h tàu nữa sẽ đến Brunei)

Khi lên tàu, cô liền chú ý đến anh chàng ngoại quốc ở quầy vé, người mua cùng lúc với cô lúc nãy, giờ đây đang ngồi chễm chệ ở hàng ghế kế bên, trong tay cầm 1 cuốn sổ ghi chú nhỏ và một cây bút, điều thú vị là anh này mất 2 răng cửa, điểm trừ cho một chàng trai trẻ, cô gái thầm nghĩ 😀


Sau 3 tiếng đắm chìm trong giấc ngủ, mở mắt ra thì tàu đã cập bến Labuan, vươn mình sau 1 giấc ngủ khá ngon, thêm phần hào hứng về địa điểm mới làm cô gái thấy vui vẻ. 1 hòn đảo nhỏ như con thỏ, đi mấy vòng đã hết đảo rồi. Cô gái sung sướng với ý nghĩ đó!

Cảng Muara cập bến Brunei


Vừa bước ra ngoài đường lộ từ bến tàu, cô quay qua phải thì anh ngoại quốc người đang chào tôi bằng tiếng Malaysia, chắc tưởng cô gái là người Mã. Cô tự nhiên hỏi luôn: Anh biết gần đây có khách sạn nào không? Lý do là cô vẫn chưa đặt khách sạn, cô phân vân chưa biết mình nên làm gì ở cái bến lỡ này. Dự tính sẽ đi loanh quanh rồi suy nghĩ tiếp như cách cô thường hay làm. Sau câu hỏi của cô, anh biết cô không phải là người đi bản địa nên trả lời cô anh vẫn chưa đặt chỗ ở và anh đang tìm 1 quán nước có WIFI để liên lạc với bạn. Cô gái với bản tính lương thiện và ý nghĩ le lói có thể mình sẽ có thêm một số thông tin bổ ích, theo kinh nghiệm của mình thì những người như anh này thường biết rất nhiều. Ngay sau đó cô ngỏ ý rằng điện thoại của của cô có đăng kí mạng, muốn không cô chia sẽ cho. Anh nhanh nhẹn đáp trả:

“Tốt quá! Vậy mình đi tìm quán nào ngồi trước”. Cô gái hơi khựng lại, ồ Ảnh nói bằng tiếng Việt. Cô gái thoáng ngạc nhiên, nhưng tự nhủ nhiều người nước ngoài cũng học tiếng việt cơ bản khi đi du lịch, điều này cũng bình thường. Cô nhận ra anh này biết nhiều thiệt, cho đến khi ảnh hỏi, quê cô ở đâu, cô nói gần Huế, anh đoán ngay Đà Nẵng. Cô gái nói không phải, cười cười đắc thắng rằng mấy anh chàng du lịch này chỉ biết đến những địa điểm nổi tiếng, ấy thế mà câu sau anh nói trúng phóc, Quảng Trị hả?

Quán ăn Ấn cùng với bạn mới quen


Cô gái hơi ấn tượng vì ít người biết đến Quảng Trị quê của cô, một vùng quê nghèo đầy nắng và cát trắng, không phải là địa điểm du lịch thu hút. Rồi ảnh vẫn lê la tiếng Việt, cô nhận ra thêm anh này rất tăng động và LẠ LÙNG, đến những người xung quanh khi tiếp xúc với ảnh lần đầu như cô phải đặt chấm hỏi, chấm than. Kiểu như mọi người đang nói chuyện, đang chờ phản hồi của ảnh, thì ảnh đang ngó về một nơi xa và suy nghĩ về 1 vấn đề khác quá xa so với đề tài. Hoặc anh sẽ liên tục khua chân, múa tay, cười nói ha hả, không hề tỏ ra đứng đắn, nghiêm túc, có giới hạn như những người phương Tây mà cô gặp trước đó..
Rồi khi ngồi yên vị ở quán ăn người Ấn, anh gọi 1 phần nước, cô gọi đồ ăn, anh có WIFI nhắn tin cho bạn. Một lát sau, một cô gái trẻ xuất hiện, chào hỏi Chalies, vẻ mặt thân thiện gần gũi. Sau một hồi nói chuyện, mới biết cô gái này tên là Xuexa từ Kota Kinabalu đến Labuan dạy nhảy ở một trường quốc tế và một số công việc khác liên quan đến chính quyền Labuan. Đây là lần đầu tiên cô giáo gặp Chalies, 2 người biết nhau qua một người bạn chung.

Buổi hẹn hò đầu tiên


Khi Charlie đứng dậy
để lấy đồ ăn, Xuexan khẽ thủ thỉ với tôi rằng, anh Charlie ăn mặc đơn giản, hay có những hành động ngộ ngộ khác người, nhưng bạn bè anh nhận xét anh rất tài năng và học rất nhanh. Tôi biết anh có thể dạy tiếng Việt cho người nước ngoài, khi ảnh chỉ có học tiếng Việt được 6 tháng, nên cũng không nghi ngời lắm nhận xét của Xuexa.
Ảnh thân thiện với mọi người trong quán ăn, ảnh lau sạch dĩa đựng thức ăn của tôi, khi tôi ăn hết đồ ăn và dùng đĩa đó đi gọi đồ ăn cho mình. Có cần phải tử tế như thế không?

Charlie liên tục khen râu của anh áo đen đẹp và muốn chụp hình chung


Chalies nói, anh thích âm nhạc và muốn làm gì đó với niềm đam mê này. Cô giáo Xuexan thì mê nhảy lắm.
Chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau, tưởng như vừa gặp đã là bạn. Cô giáo hỏi tôi tối nay ở đâu, tôi nói tôi chưa biết nữa. Cô giáo nói về nhà cô giáo tá túc đi. Cách nói ôi sao mà nhẹ tựa như không. Tôi há hốc, kiểu hơi bất ngờ và bất thình lình được mời từ một người bạn của bạn mới quen đang ngỏ lời cho ở nhờ. Chalies cũng bảo ghanh tị với tôi. Giờ ảnh mới thổ lộ là anh qua Labuan để bay đến Kulalumpur trong tối nay.

Sân bay Labuan – giờ học nhảy


Tôi, Xuexan và Chalies, bắt Grab đến sân bây cách đó tầm 15 phút. Đây là sân bay nhỏ, một điều thú vị là socola và rượu miễn thuế nên rất rẻ.
Khi biết Chalies biết về điệu nhảy Samba (tôi không nhớ rõ tên lắm) thì Xuexa nằng nặc đòi anh ấy dạy. Thế là giữa sân bay, 2 anh chị trẻ này khiêu vũ nhảy nhót liên hồi, những người xung quanh đứng nán lại coi 2 tên kia đang làm chi ở sân bay. Rồi Chalies cầm tay tôi bảo nhảy nhảy đi, tôi cũng nhảy. Chúng tôi quên đi mọi thứ tồn tại xung quanh. Khoảng khắc chia tay giữa những người mới quen bùi ngùi đến lạ.



Chalies nói, anh thích âm nhạc và muốn làm gì đó với niềm đam mê này. Cô giáo Xuexan thì mê nhảy lắm.
Chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau, tưởng như vừa gặp đã là bạn. Cô giáo hỏi tôi tối nay ở đâu, tôi nói tôi chưa biết nữa. Cô giáo nói về nhà cô giáo tá túc đi. Cách nói ôi sao mà nhẹ tựa như không. Tôi há hốc, kiểu hơi bất ngờ và bất thình lình được mời từ một người bạn của bạn mới quen đang ngỏ lời cho ở nhờ. Chalies cũng bảo ghanh tị với tôi. Giờ ảnh mới thổ lộ là anh qua Labuan để bay đến Kulalumpur trong tối nay.

Sân Bay Labuan


Tôi, Xuexan và Chalies, bắt Grab đến sân bây cách đó tầm 15 phút. Đây là sân bay nhỏ, một điều thú vị là socola và rượu miễn thuế nên rất rẻ.
Khi biết Chalies biết về điệu nhảy Samba (tôi không nhớ rõ tên lắm) thì Xuexa nằng nặc đòi anh ấy dạy. Thế là giữa sân bay, 2 anh chị trẻ này khiêu vũ nhảy nhót liên hồi, những người xung quanh đứng nán lại coi 2 tên kia đang làm chi ở sân bay heo hút này. Rồi Chalies cầm tay tôi bảo nhảy nhảy đi, tôi cũng nhảy. Chúng tôi quên đi mọi thứ tồn tại xung quanh. Khoảng khắc chia tay giữa những người mới quen bùi ngùi đến lạ.

Tối đó tôi về căn hộ của Xuexa cùng với đồng bọn (5 chú mèo) ngủ. Mọi chuyện diễn biến nhanh như một giấc mơ. Chúng tôi những người hoàn toàn xa lạ, trở thành bạn bè không một chút chần chừ, do dự. Chúng tôi thổn thức cùng nhau, cảm thấy buồn khi phải rời xa nhau. Chúc phúc nhau gặp may mắn, an toàn trên đường đi.

Tình bằng hữu


Bạn sẽ không biết người kế bên là ai cho đến khi bạn mở lòng đón nhận.
Giờ có lẻ Charlie đang ở Thailand để trồng thêm 2 cái răng cửa bị mất từ một tai nạn xe đạp 2 năm trước (tôi thực sự thắc mắc tại sao đến tận 2 năm sau anh ấy mới đi trồng răng). Rồi anh sẽ tổ chức những hoạt động hỗ trợ những trẻ em khuyết tật, gặp vấn đề về mặt tâm lý như công việc ở Mỹ trước kia anh làm. Tôi nghĩ anh thuộc về một thế giới lớn hơn.
Xuexa đang đi Nhật ngắm mùa hoa anh đào nở rộ. Cô giáo có nội tâm sâu sắc và đẹp, cô giáo giỏi giang và bản lĩnh. Mong có sẽ sớm tìm được nửa kia và thoả mãn được niềm đam mê nhảy múa của cô.
Xuexa với theo hỏi, khi cô gái chuẩn bị đắp chăn đi ngủ sau một ngày dài : “Mày có số liên lạc của Charlie chưa?”. ” chưa…” Tôi trả lời cô và thầm nghĩ “Anh ấy tên là Charlie”

Chào mừng đến với Brunei Darussalam

nga_yolo

Cảm ơn mọi người đã ghé thăm trang blog của Nga, mình đến từ Đồng Nai và đang sống tại Manila.

Blog chủ yếu chia sẽ kinh nghiệm khi du lịch, tự học kĩ năng sống. Hướng tới lối sống lành mạnh, để cuộc sống trở nên ý nghĩa, hạnh phúc và khoẻ mạnh hơn.
Hy vọng bạn sẽ nhận được thông tin hữu ích cho bản thân ;)

Bài Viết Liên Quan

2 Comments

  1. Đôi khi có những người chỉ gặp nhau vài giờ nhưng lại nhớ nhau cả đời. Có thể khó mà gặp lại nhau nhưng kỷ niệm đó không làm ta quên đi được. 😊

  2. Nga kể chuyện hấp dẫn quá :). Một trong những điều thú vị nhất trong những chuyến đi là những người mình gặp trên đường, phải không? Bạn Charlie thật giỏi “Tôi biết anh có thể dạy tiếng Việt cho người nước ngoài, khi ảnh chỉ có học tiếng Việt được 6 tháng”

Leave a Reply

Your email address will not be published.