Trải Nghiệm Địa Phương và Lần Đầu ZIPLINE ở Sablayan

zipline-sablayan-mindoro-philippines

Susan

người dân địa phương tại Sablayan
Gia đình Susan

Susan – 38 tuổi, là mẹ của 7 đứa con, đứa lớn nhất 17 tuổi, đứa nhỏ nhất 8 tháng. Tabuk Paradise, nơi Susan ở là một khu nhà nghèo đông đúc nằm dọc bờ biển vùng Sablayan (tỉnh thuộc đảo Mindoro, Philippines). Nơi chuồng heo cách phòng ngủ bằng bức tường, chỉ 1 tiếng khóc the thẻ của trẻ con cũng làm lũ heo la oai oải giữa đêm khuya. Những đứa trẻ đen nhẻm, lóc nhóc luôn luôn trong tình trạng cần được tắm gội. Nơi mà ở bên này cầu, là thị trấn nhỏ tuy không hiện đại lắm nhưng còn văn minh, sạch sẽ . Ngay khi qua bên kia cầu, là một xóm lao động nghèo, với những ngôi nhà nhỏ chen chúc, xe máy đậu chiếm chỗ con đường hẹp dẫn vào làng và những đứa trẻ mặt mày lấm lem đang vui đùa.

Nơi những đứa trẻ ở Tabuk Paradise
Những đứa trẻ ở Tabuk Paradise

– Em đi đâu vậy?

Susan hỏi tôi. Lúc này, tôi mới để ý người phụ nữ với làn da đen, 2 tay xách 2 bị các thứ lềnh kềnh, trong bộ đồ thun rộng quá khổ, người ngồi cùng chuyến xe 2 tiếng từ San Jose đến Sablayan. Tôi nói muốn đi vào trung tâm để tìm khách sạn. Tiếng anh của Susan không tốt như những người Phi ở thủ đô Manila. Dù vậy, qua sự chấp vá ngôn ngữ và biểu hiện, thì tôi biết Susan cũng đi về hướng tôi định đi và muốn đi cùng Tricycle (có thể là để tiết kiệm tiền xe).

nga-yolo-zipline-sablayan
Zipline dài nhất thế giới từ đảo này sang đảo khác ở Sablayan

Một chút do dự và tôi đã đồng ý. Phần vì thấy người phụ nữ này cũng hiền lành, phần vì đi du  lịch thì đôi khi phải có chút rủi ro có suy nghĩ để cuộc đi thêm phần thú vị.  Ngồi trên Tricycle (1 phương tiện di chuyển phổ biến ở Philippines), chúng tôi trao đổi nhiều về địa điểm sắp tới. Trời lúc này cũng đã 6 giờ tối. Những lần đi chơi, tôi sẽ đặt khách sạn trước, lần này thì khác hơn, tôi nghĩ đến trực  tiếp kiếm cũng không sao, quan trọng có mang theo tiền, chỗ nghỉ thiếu gì. Thế mà, ngay khách sạn đầu tiên Susan đưa tôi đến, không may đã hết phòng. Susan gợi ý, hoặc tôi có thể tìm phòng tiếp hoặc về nhà Susan nghỉ 1 đêm. Cô nhấn mạnh rằng nhà rất nhỏ và cô có 7 đứa con.

tabuk - paradise- brigde
tabuk – paradise- brigde

Thế là tôi theo Susan về nhà với 30% thích thú,  30% cảm thấy sẽ ổn, 30% lo bị lừa bán qua Trung Quốc, 10% không có chỗ ở. Sau khi qua cầu, đi qua nhiều con hẻm nhỏ, ngoằn nghèo thì cuối cùng cũng đến nhà Susan, cô có 1 quán tạp hoá rất khiêm tốn, 2 cái giường nhỏ, 1 nhà vệ sinh tạm bợ và 1 chuồng heo kế nơi đi vệ sinh và giường ngủ. Cô giành cho tôi 1 chỗ ngủ tốt nhất trong nhà cùng 2 đứa con gái nhỏ Lyhn và em Lyhn.

Trong giấc mơ tối đó, tôi thấy mình bị mất laptop, tiền và hộ chiếu, ngay khi cái ví đựng những giấy tờ quan trọng luôn kè kè bên cạnh và được kiểm tra liên tục mỗi khi tôi giật mình tỉnh giấc.

som mai o gan Panda Island
Sớm mai ở Panda Island

Mọi lo toan gần như tan biến và 1 chút mạo hiểm của tôi đã không đem đến bất kì điều gì ngu xuẩn. Đồ đạc vẫn còn nguyên, mọi người dường như đang tập trung vào hoạt động thường ngày. Ba của Lyhn đang sơ chế hải sản để đem bán, Lhyn và các em đang chuẩn bị đến trường, đứa lớn cho đứa bé ăn và thay tả cho em. Susan thì nấu ăn và quét dọn trước sau nhà. Thỉnh thoảng có ai đó ới mua gói cafe, dăm ba củ gừng…

Rồi tôi biết Pepito, một cô gái đang học cao đẳng qua lời giới thiệu của Susan tối qua, lúc hơn 20 đứa trẻ và người lớn vây quanh để biết tôi là sinh vật lạ nào rơi vào động của họ. Phải cảm ơn cô bé tốt bụng rất nhiệt tình đưa tôi tham quan khắp vùng đó từ bảo tàng, trung tâm hỗ trợ khách du lịch để có thông tin về các địa điểm tại địa phương, những hẻm, ngồi nhờ tàu ngắm hoàng hôn, tiệm net, chợ, hàng ăn, nhà thờ cổ được xây bằng san hô và đặc biệt là thử Zipline- dài nhất thế giới từ đảo này sang đảo khác.

20181115_100045.jpg

Những trải nghiệm mà tôi nhận được quá quí giá. Điều quan trọng hơn, tôi thấy mình may mắn, thấy tim mình thổn thức, thấy tôi cần nổ lực hơn để có thể làm vài điều nho nhỏ cho những đứa trẻ bên kia cây cầu -nơi Susan và 7 đứa con nhỏ đang sống, nơi Pepito và những cô/cậu bé khác với những hoài bão đang ấp ủ.

Và hơn ai hết, cho chính tôi. 

20181115_093340.jpg

Mỗi ngày 1 châm ngôn 😉

“Thời gian của bạn là hữu hạn, đừng phí hoài nó bằng cách sống cuộc đời của người khác” – Steven Jobs

nga_yolo

Cảm ơn mọi người đã ghé thăm trang blog của Nga, mình đến từ Đồng Nai và đang sống tại Manila.

Blog chủ yếu chia sẽ kinh nghiệm khi du lịch, tự học kĩ năng sống. Hướng tới lối sống lành mạnh, để cuộc sống trở nên ý nghĩa, hạnh phúc và khoẻ mạnh hơn.
Hy vọng bạn sẽ nhận được thông tin hữu ích cho bản thân ;)

Bài Viết Liên Quan

Leave a Reply

Your email address will not be published.